NHỚ MẸ!
Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Tôi chào đời cha còn đi mãi,
Mẹ thương binh ở lại quê nhà,
Tình quê gắn bó thiết tha,
Lời ru, tiếng sáo, câu ca ngọt ngào!

Con mãi nhớ, khi nào cũng nhớ,
Cuộc đời mẹ vất vả lo toan.
Nồi cơm, manh áo, đồng tiền,
Sáu con khôn lớn, chăm, hiền, thảo, ngoan!

Cha ở xa, chu toàn tay mẹ,
Đôi lúc hư để mẹ dùng roi!
Roi buông nước mắt mẹ rơi,
Con đau nhưng thấm những lời bảo ban!

Nhà quê mình nông nhàn đâu dễ,
Sáu đứa con không thể ngừng lo,
Chiêm sang rồi lại đến mùa,
Lo khô hạn, lo mất mùa vì mưa!

Tiền học phí vẫn vẫn chưa đóng hết,
Tiền sách, vở, mực, bút bao nhiêu?
Đồng quê, tôm cá cũng nhiều
Chung tay cùng mẹ vượt nhiều khó khăn!

Bao vất vả nhọc nhằn nếm trải,
Rồi đến ngày gặt hái thành công,
Làng trên xóm dưới cùng mừng,
Đàn con thành đạt lẫy lừng miền quê!

Tưởng an nhàn khi về hưu trí,
Vì cháu con mẹ nghỉ đâu yên!
Dõi theo con cháu ngày đêm,
Tuổi già mẹ vẫn mãi bên gia đình!

Có gì đẹp hơn tình mẫu tử,
Mẹ ra đi … con nhớ … con thương!
Mẹ về chốn ấy thiên đường,
Ngày tiễn đưa mẹ vấn vương còn nhiều!

Thắp nén nhang bao điều con hứa,
Nội tộc ta mãi dựa vào nhau,
Đoàn kết trên, dưới, trước, sau
Gia đình hạnh phúc thắm mầu yêu thương!

Hà nội, 30/7/2018



Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *